IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Unsent letters - Lá thư thứ ba: Mãi mãi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
lov3
¤¤:::๑۩۞۩๑ ♥ VIP ♥ ๑۩۞۩๑:::¤¤
¤¤:::๑۩۞۩๑ ♥ VIP ♥ ๑۩۞۩๑:::¤¤
avatar

Tổng số bài gửi : 147
Points : 210
Reputation : 0
Join date : 29/04/2011
Age : 23
Đến từ : cọc 6 phố

Bài gửiTiêu đề: Unsent letters - Lá thư thứ ba: Mãi mãi   Thu May 05, 2011 8:19 pm

Có một ngày, con gái ạ, con sẽ hiểu ý nghĩa của sự tồn
tại của con, nó quí giá và đáng trân trọng biết nhường nào, nhất là với
mẹ...


~ Cho
một tình yêu sẽ luôn là mãi mãi.


Gửi con gái của mẹ,


Mấy ngày hôm nay mẹ thấy con bần
thần, ăn không ngon, và thi thoảng nhìn con rất buồn. Mẹ hỏi con không nói, con
bảo là con học mệt quá, nên con có phần bất thần thế thôi, con bảo mẹ đừng lo
gì cả vì con là con gái của mẹ cơ mà.



Con gái à, vì con là con của mẹ,
nên mẹ hiểu hơn ai hết khi nào con mệt mỏi vì công việc học hành, khi nào con
có chuyện buồn không muốn cho bố mẹ biết. Mẹ vẫn chưa quen với việc rằng con
gái mẹ đã lớn rồi, có những việc cha mẹ chẳng thể can thiệp, có những chuyện
con muốn giữ cho riêng mình. Với mẹ con vẫn là con gái bé nhỏ, cho dù giờ con
đã cao hơn mẹ rất nhiều.



Con giấu bố mẹ những rung động
của thời học sinh, vì con sợ bố mẹ sẽ mắng con không lo học hành, con giấu bố mẹ
những chuyện thất thường mưa nắng của cái tuổi ẩm ương bồng bột. Ngốc ạ, dù cho
có nghiêm khắc thế nào, mẹ cũng từng trải qua một thời tuổi trẻ, cái tuổi ô mai
với những tình cảm trong sáng, ngọt ngào như cái nắng ngọt mùa xuân. Có một thời
như thế…



Thời của các con là thời của
chat, của emails, của tin nhắn, của facebook, còn thời của mẹ chỉ có những lá
thư ngăn bàn, những cánh hoa ép trong trang vở, những chiều phượng đỏ rực nắng,
hay những ngày man mác sắc bằng lăng. Thời của các con bây giờ tình cảm được thể
hiện tự nhiên và dễ dàng hơn rất nhiều, chứ chẳng ngượng ngùng dè dặt như thời
của mẹ. Có bao nhiêu sự cách biệt của tháng năm, nhưng mẹ tin có những điều vẫn
luôn tồn tại, như là niềm hạnh phúc được là một người đặc biệt, được thấy thế
giới bé nhỏ và ấm áp trong một cái nắm tay thật chặt, được cảm nhận những phút
giây lắng đọng và thời gian như ngừng lại, như Victor Hugo từng nói, không có
tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những khoảnh khắc vĩnh cửu của tình yêu.



Rồi con cũng sẽ như mẹ, sẽ trải
qua những nỗi buồn khôn xiết của những tình cảm đầu đời, sẽ có nước mắt, có giận
hờn, có cãi vã, và có cả sự chia li. Sẽ có lúc con tưởng chừng như thế giới
đang đổ sụp trước mắt, và hình như chẳng có điều gì là còn ý nghĩa, chẳng ai là
có thể tin tưởng. Nhưng con gái ạ, khi ở tuổi của mẹ, con sẽ thấy những điều ấy
nhỏ nhoi lắm so với một đời người, con sẽ thấy điều ý nghĩa nhất cuộc đời, khi
ôm trong vòng tay là đứa con bé nhỏ, sẽ hiểu thế nào là hạnh phúc vỡ òa. Có một
ngày, con gái ạ, con sẽ hiểu ý nghĩa của sự tồn tại của con, nó quý giá và đáng
trân trọng biết nhường nào, nhất là với mẹ.



Khi con gái mẹ biết yêu, mẹ
cũng lo như biết bao người mẹ khác trên đời. Mẹ lo con sẽ ngã mà mẹ không thể ở
bên cạnh đỡ con dậy như khi con mới tập đi. Mẹ lo con gái mẹ quá mạnh mẽ, quá cứng
cỏi để vấp ngã, và khi con ngã sẽ rất đau. Con vẫn thường thắc mắc sao mẹ có thể
chiều bố thế, sao mẹ có thể chịu được những tính cách mà con sẽ khó chấp nhận ở
người con yêu, sao trong mọi cuộc tranh luận mẹ luôn là người nhún nhường, dù lắm
khi mẹ là người đúng. Con ạ, có những bài học mà phải khi ở tuổi của mẹ rồi con
mới thấy thấm thía, rằng trong tình yêu, kẻ chiến thắng luôn là kẻ thất bại, và
người chiến thắng thật sự là người biết thua trên thế thắng. Con có thể hiếu thắng,
nhưng đừng vì muốn thắng, muốn tỏ ra là mình đúng, mà tự làm tổn thương mình,
con nhé.



Ở tuổi mười chín, hai mươi, con
gái mẹ có thật nhiều ước mơ và hi vọng cao đẹp của tuổi trẻ. Con ao ước những
thứ như công bằng, bình đẳng, con còn mạnh bạo tuyên bố sẽ đấu tranh giành quyền
bình đẳng cho phụ nữ. Là một người phụ nữ, một người mẹ, mẹ ủng hộ con gái hết
mực, nhưng dù làm gì con cũng hãy nhớ, bình đẳng, hay công bằng, hay gì khác
cũng là vì hạnh phúc mà thôi. Hãy nhớ, con nhé, hạnh phúc là yêu và được yêu hết
lòng, chỉ như thế thôi, là đủ.



Biết nhún nhường là bí quyết của
hạnh phúc, biết mạnh mẽ là bí quyết của thành công. Dù biết rằng yếu đuối đôi
khi là bản chất của con gái, nhưng mẹ mong con sẽ luôn mạnh mẽ. Dù có chuyện gì
xảy ra, hãy luôn trân trọng và yêu quí chính mình, hãy đừng làm tổn thương trái
tim của con bằng những điều không đáng. Con từng cười mẹ cổ lỗ sĩ khi tin vào định
mệnh, mẹ chưa từng nói cho con, mẹ tin vào định mệnh trong bàn tay mình. Hãy
quyết định cuộc đời mình con nhé, dù cho có những quyết định rất khó khăn, có
những lúc con mệt mỏi vì gặp phải sai lầm, đừng hối tiếc và vững vàng bước tiếp,
bởi con biết không, ở ngay phía sau con, luôn là bạn bè và gia đình, bố mẹ, những
người sẽ luôn yêu quí và tin tưởng con.



Trên đời có những thứ tình yêu
đầy kịch tính như những bộ phim con vẫn thường xem, có những tình yêu đầy lãng
mạn và ước mơ như phim Hàn Quốc, có những câu nói làm mủi lòng người như trong
tiểu thuyết, có những điều kì diệu và tuyệt vời như thế thật. Nhưng cũng có những
tình yêu bình thường lắm, đơn giản lắm, không có những tình huống hấp dẫn,
không có những thứ như trong tiểu thuyết. Con sẽ nhận ra, khi thấy lòng ấm lại
khi nhìn hai cụ già tóc bạc trắng nắm tay nhau qua đường, con sẽ nhận ra, khi được
nghe một câu hỏi thăm ấm áp khi con ốm, con sẽ nhận ra, khi con lớn.





Mẹ vẫn chẳng thể nào quen được
với việc rằng con đã lớn, dù rằng bây giờ mỗi lần mẹ mặc quần áo gì hay trang
điểm sẽ có một cô gái xinh đẹp và hiểu biết giúp mẹ chọn đồ, ngắm giúp mẹ xem
cái này hay cái kia có đẹp không. Mẹ vẫn mỉm cười khi con cứ toáng lên hỏi mẹ
con có béo không, chỗ này chỗ kia con có làm sao không. Mẹ vẫn đùa con, và trêu
con rằng có béo đấy, chỗ này chỗ kia xấu đấy. Nhưng con gái biết không, trong mắt
của mọi bà mẹ trên đời, con gái mình luôn là đẹp nhất. Dù trên mặt con chẳng
may có mụn vì thức khuya học bài, dù đầu tóc còn bù xù vì dậy muộn, dù gì đi
chăng nữa, trong mắt mẹ, con luôn là đẹp nhất. Hãy tìm được người yêu con và
luôn thấy con như vậy, con nhé!



Trách nhiệm lớn nhất của con với
bố mẹ, không phải là phụng dưỡng cha mẹ khi tuổi già (đó là một trách nhiệm lớn
nhưng không phải lớn nhất), càng không phải kiếm được nhiều tiền mang về cho bố
mẹ. Trách nhiệm lớn nhất của con là hãy sống một cuộc đời hạnh phúc và là một
người tử tế. Hãy yêu quí chính con như bố mẹ yêu quí con, hãy yêu và sống thật
hết mình và rộng lượng với những người xung quanh, hãy tìm thấy niềm vui trong
những gì bé nhỏ. Mẹ đang kể cho con một bí mật rất rõ ràng, hạnh phúc của con
là món quà lớn nhất trong cuộc đời người làm cha mẹ.



Ngày mai mẹ muốn con lại mỉm cười,
sẽ ăn cơm hào hứng như hàng ngày con vẫn thế, sẽ vui tươi và yêu đời như khi
con còn nhỏ, con sẽ vượt qua được nỗi buồn này, sẽ đáng yêu và tỏa sáng như con
vẫn thế, vì con là con gái của mẹ cơ mà, phải không con…



***


Mẹ vẫn thường nói thật nhiều điều
nghe vô lí, mẹ vẫn hay mắng, hay đòi hỏi rất nhiều. Mẹ vẫn hay kêu con nhõng nhẽo,
con không chịu lớn. Mẹ vẫn hay làm những điều thật chẳng hợp thời, vẫn kể những
câu chuyện từ xưa xưa lắm. Nhưng cuộc sống sẽ thiếu thốn và nhạt nhẽo lắm, nếu
không có những gì mẹ nói hàng ngày.



...

Có những lá thư được cất ở
trong lòng, có những niềm riêng mãi nằm trên trang giấy, và có những tình cảm
dù không bộc lộ ra, vẫn luôn hiện hữu. Khi bắt đầu một điều gì, người ta đều
mong nó trọn vẹn, tròn trịa và viên mãn. Nhưng nét đẹp của cuộc sống lại nằm ở
những gì không hoàn hảo. Có làm sao đâu nếu truyện cổ tích chưa thành hiện thực,
bởi vì kết thúc có hậu, là khi còn hi vọng
.

______________Chữ Ký Thành Viên______________
12a2 thân yêu
tao yêu mày

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Unsent letters - Lá thư thứ ba: Mãi mãi
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: •♫ 12a2 Journal ♫• :: •♫ Truyện ♫•-
Chuyển đến